Cái đầu gối của bạn thuộc về ban huấn luyện. Cầu thủ như trái cam vậy. CLB sẽ vắt cho đến khi nào không còn giọt nước nào nữa thì sẽ bán đi. Nghe có vẻ hơi phũ phàng, nhưng thực tế là vậy. Điều đó là một phần của cuộc chơi. Xem thêm: https://nhacai247.info/lucky88 Cầu thủ thuộc quyền sở hữu của CLB. Chúng tôi ở đó là để giúp CLB giành các danh hiệu, chứ đâu phải để cải thiện sức khỏe. Chính bác sĩ cũng không biết mình phải đứng trên chân nào? Họ sẽ nhìn cầu thủ như bệnh nhân hay sản phẩm của CLB? Họ là thành viên của CLB chứ có làm việc cho bệnh viện đâu. Zlatan Ibrahimovic từng cảm thấy mệt mỏi khi gặp chấn thương nhưng vẫn phải cắn răng chịu đựng để ra sân. Chỉ có bạn mới phải cứu chính mình. Bạn có thể hét lên: "Dẹp đi, đau lắm rồi". Không ai hiểu cơ thể bạn hơn chính mình. Tôi cũng ra sân trước Reggina và Mancini đã đúng. Tôi ghi bàn thứ 15 giúp Inter thắng và mang đến cảm giác được giải thoát. Tuy nhiên, điều đó đồng nghĩa với việc CLB muốn tôi đá trận tiếp theo và tôi đồng ý. Tôi không thể làm khác được. Tôi lại tiêm thuốc giảm đau. Tôi cảm thấy "phải có Ibra trên sân, không được để nó nghỉ". Tôi không thể đổ lỗi cho ai vì không phải bệnh nhân. Tôi là người dẫn dắt Inter từ những ngày đầu gia nhập CLB. Trận lượt về với Liverpool thực sự quan trọng đối với tôi và cả đội. Champions League là nỗi ám ản. Tôi muốn giành được thứ chết tiệt đó. Vì đã thua ở trận lượt đi thì lượt về chúng tôi phải thắng cách biệt. Chúng tôi đã thử mọi cách. Tôi bỏ lỡ vài cơ hội và đến phút thứ 50, thì Burdisso bị thẻ đỏ. Mọi thứ trở thành bi kịch. Tôi bị đau và cảm thấy tự hủy hoại chính mình. Khi rời sân, tôi nghe tiếng các CĐV la ó và huýt sáo mình. Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó.